Truyenthoi.com đã chuyển sang Truyenthoi.net

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 50


LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT – CHƯƠNG 50

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Nghe Hứa Quế Chi kể lại, Khương Vu và Thẩm Mộ đều câm lặng.

Đối mặt một người mẹ đang chờ ngoài phòng cấp cứu, bối rối không biết phải làm sao, đạo đức được tu dưỡng khiến Khương Vu cùng Thẩm Mộ không thể nói ra lời khó nghe. Nhưng đối mặt người mẹ là một trong những kẻ đã góp phần tạo nên bi kịch này, hai người thật sự rất muốn hỏi một câu: Cô thật sự có tư cách làm mẹ sao?

Nhìn vẻ mất hồn của Hứa Quế Chi, Khương Vu đột nhiên tiến lên, túm cánh tay đối phương, kéo cô ta dậy từ mặt đất: “Chị tỉnh táo lại cho tôi!”

Giọng Khương Vu không lớn, vì nơi đây là bệnh viện, nhưng vẻ mặt cô nghiêm túc khiến Hứa Quế Chi bất giác cảm thấy sợ hãi.

– Con chị còn chờ chị bên trong, chị không thể ngã xuống. – Khương Vu bình tĩnh nói.

Hứa Quế Chi cảm thấy nước mắt mình đã chảy khô, nhưng lúc này chỉ vì một câu đơn giản của Khương Vu mà cô ta lại chôn mặt vào lòng bàn tay, khóc thành tiếng.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Hình ảnh con trai ngã xuống đất, máu chảy đầy, miệng sùi bọt mép tựa như bóng đè, lúc nào cũng hiện hữu trước mắt cô ta, không vứt đi được.

Con hẳn sẽ hận cô.

Suy cho cùng, một đứa trẻ mới mười tuổi còn quyết lòng như vậy, quyết lòng muốn tìm cách thoát khỏi cuộc sống bị bạo hành. Nhưng cuối cùng người bịt miệng, đóng cửa, bóp tắt tất cả hy vọng của nó lại chính là cô, người mang danh mẹ mà nó tin tưởng.

Cô đúng là nên tỉnh lại, không thể tự lừa dối bản thân nữa. Cái gì mà hổ dữ không ăn thịt con, Hứa Quế Chi không thể không thừa nhận, trên đời này đúng là có người không bằng cả súc sinh, mà cô chính là kẻ bị mù kia, đã chọn sai người.

– Luật sư Khương, tôi… tôi muốn ly hôn.

Giọng Hứa Quế Chi rất nhỏ, nhỏ đến mức Khương Vu nghĩ mình nghe lầm.

Cô xoay người nhìn Hứa Quế Chi, chỉ thấy cô ta đang cố gắng lau nước mắt, ngẩng mặt lên. Ánh mắt lúc này đã không còn mơ hồ như lúc trước, cô ta lặp lại một cách khẳng định: “Luật sư Khương, tôi muốn ly hôn.”

Tảng đá trong lòng Khương Vu cuối cùng cũng rơi xuống đất. Không đợi cô mở miệng, đèn phòng cấp cứu phía sau đột nhiên tắt. Mọi người lại khẩn trương chạy qua phía cửa.

Bác sĩ bước ra, nhìn thấy người nhà liền trầm mặt nói: “Vị trí va chạm của cậu bé xem như may mắn, nếu lại chệch một chút, đụng ngay sau não, mấy người làm phụ huynh muốn khóc cũng không kịp.”

Lời này đồng nghĩa với cậu bé đã không sao.

Hứa Quế Chi mặt đầy lệ, mắt trông mong nhìn sau lưng bác sĩ. Bác sĩ hẳn là đã thấy những vết thương trên người cậu bé nên thái độ có vẻ cứng rắn: “Được rồi, cứ đợi ở đây đi. Thằng bé không sao, khâu mấy mũi, lát nữa sẽ đẩy ra. Nếu các người làm cha mẹ bình thường chịu để ý một chút thì giờ cũng không cần phải đứng đây lo lắng suông như vậy.”

Bác sĩ nói xong liền xoay người bước đi. Chỉ chốc lát sau, Lâm Hiếu Thành cũng được đẩy ra.

Cậu bé buổi sáng còn tung tăng nhảy nhót, giờ đã mặt mũi trắng bệch, hai mắt nhắm chặt nằm đó. Tim Hứa Quế Chi như bị dao cứa, mà trong lòng Khương Vu cũng không hề dễ chịu.

Nhưng cũng còn may, cậu bé không sao, ông Trời còn cho họ một cơ hội.

Đi theo các điều dưỡng vào phòng bệnh, an trí cho cậu bé xong, Khương Vu kéo Hứa Quế Chi ra ngoài.

Thẩm Mộ vô tình bị bỏ qua, nhưng cô cũng không để ý, chỉ kéo một cái ghế ngồi trước giường bệnh. Cậu bé trông rất kháu khỉnh, trên đầu vì vết thương khâu lại mà quấn băng vải thật dày. Hiện tại cậu vẫn đang ngủ, phòng bệnh im ắng có thể nghe được tiếng thở thật khẽ của cậu.

Khương Vu kéo Hứa Quế Chi đến trước cửa phòng khám của bác sĩ cấp cứu.

Hứa Quế Chi có vẻ mịt mờ: “Luật sư Khương, cô kéo tôi tới đây làm gì? Tôi còn phải chăm sóc cho Thành Thành.”

Khương Vu cũng không giải thích nhiều mà trực tiếp hỏi: “Chị Hứa, tôi có lời nói thẳng. Trước kia bị chồng bạo hành, chị có giữ lại hồ sơ nhập viện khám bệnh của chị hoặc thằng bé không?”

Hứa Quế Chi lắc đầu. Khương Vu thở dài, cô nên sớm biết mới phải. Lấy tính cách yếu đuối của Hứa Quế Chi, chỉ sợ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Đừng nói giữ mấy thứ đó lại, sợ là cô ta bị đánh xong ngay cả bệnh viện cũng không đi.

Khương Vu nhẫn nại giải thích: “Tôi phải xin giám định thương tật cho chị và thằng bé. Giờ tôi cần hồ sơ khám bệnh của chị và kết quả kiểm tra cụ thể của bệnh viện.”

Hứa Quế Chi muốn nói lại thôi. Khương Vu chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu: “Vấn đề tiền bạc chị không cần lo lắng, tôi sẽ trả.”

Hứa Quế Chi cuống quít xua tay: “Vậy… vậy sao được.”

Ánh mắt Khương Vu kiên định, bình tĩnh nhìn thẳng vào Hứa Quế Chi: “Chị Hứa, vừa rồi chị nói muốn ly hôn là nghiêm túc sao?”

Hứa Quế Chi gật gật đầu. Ý của Khương Vu đã rất rõ, nếu thật muốn ly hôn thì đừng từ chối sự giúp đỡ của người khác. Cô ta không nói thêm gì nữa, chấp nhận sự sắp xếp của Khương Vu.

Bác sĩ thấy hai người Khương Vu đi rồi quay lại còn tưởng cậu bé có chuyện gì. Vừa nghe mục đích đến, gương mặt ông lập tức mang theo mấy phần nghiêm túc.

Điều kiện hữu hạn, ông chỉ có thể kiểm tra đơn giản. Xem sơ bộ vết thương trên người Hứa Quế Chi xong, bác sĩ chạm vào cánh tay cô ta, nơi đó có một mảng bầm lớn. Hứa Quế Chi đau nhói, mặt trắng bệch.

Vẻ mặt bác sĩ khá nghiêm túc: “Chỗ này của tôi là cấp cứu, chỉ có thể xử lý tình huống khẩn cấp. Tôi đề nghị chị ngày mai đi làm kiểm tra toàn diện hơn, đặc biệt là… cánh tay phải.”

Hứa Quế Chi ngạc nhiên: “Cánh tay phải?”

Bác sĩ thở dài, ánh mắt nhìn Hứa Quế Chi tràn ngập vẻ thương hại: “Đây mới chỉ là phán đoán sơ bộ sau khi thăm khám lâm sàng của tôi, cụ thể còn phải đợi mai kiểm tra xong mới nói được.”

Ra khỏi phòng bác sĩ, hai người quay lại phòng bệnh của Lâm Hiếu Thành.

Trong nháy mắt đẩy cửa ra, Khương Vu thấy Thẩm Mộ đang kéo chăn cho cậu bé. Động tác chị rất nhẹ nhàng, cũng rất dịu dàng. Cảnh này khiến trong đầu Khương Vu nảy lên một ý niệm, nếu đứa bé nào có thể làm con Thẩm Mộ, nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Thẩm Mộ nghe tiếng mở cửa liền quay đầu lại xem. Chỉ thấy Hứa Quế Chi vội vã chạy đến bên giường bệnh, còn Khương Vu lại ngơ ngác đứng cạnh cửa. Cô nhường chỗ cho mẹ đứa bé, lại bước đến bên cạnh Khương Vu, vươn tay lắc mấy cái trước mắt đối phương: “Em nghĩ gì đó?”

Khương Vu lấy lại tinh thần, nói với Thẩm Mộ:

– Chúng ta về nhà thôi.

– Được.

Hứa Quế Chi biết hai người phải đi, bèn đứng dậy bước đến trước mặt cả hai, khom lưng cảm tạ: “Thật không biết phải cảm ơn hai người thế nào.”

– Chị cứ lo chăm sóc thằng bé, mai tôi sẽ đến. Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta có rất nhiều chuyện phải làm. Chị nhất định phải vực dậy tinh thần. – Khương Vu đỡ cô ta đứng dậy.

Lần này Hứa Quế Chi không khiến hai người thất vọng nữa, cô ta gật đầu thật kiên quyết.

Khương Vu cùng Thẩm Mộ bước ra phòng bệnh, đóng cửa. Thẩm Mộ vươn tay nắm lấy Khương Vu. Tay Khương Vu lạnh như nước đá, cô phải cầm xoa một lúc mới khiến chúng dần nhiễm độ ấm của mình.

Lúc này đã gần mười hai giờ khuya, Khương Vu vô tình ngẩng đầu thấy bảng đèn đang phẫu thuật giờ đã tắt ở chỗ rẽ phía xa. Bảng đèn ấy, Khương Vu quá quen thuộc. Lúc trước, cô cũng từng chờ đợi ngoài cửa, một lòng trông mong khi ánh đèn đó tắt đi, bác sĩ có thể trả lại cho cô một bà ngoại còn sống khỏe mạnh.

Khương Vu còn đang chìm đắm trong hồi ức bi thương thì một đôi tay ấm áp đã nhẹ nhàng phủ lên mắt cô từ phía sau. Là tay Thẩm Mộ, giọng Thẩm Mộ: “Được rồi, A Vu, mình về nhà thôi.”

Trước mắt một mảnh tối đen, nhưng có Thẩm Mộ dẫn dắt cô đi về phía trước. Rõ ràng nhìn không tới đường đi nhưng Khương Vu cảm thấy mỗi bước mình đặt chân đều rất kiên định.

Cảm giác như vậy, thật sự rất tốt.

Trở về nghỉ ngơi một đêm, hôm sau, Khương Vu lại tinh thần hồ hởi bước vào bệnh viện Tân Hương.

Hứa Quế Chi đi làm kiểm tra. Hiệu suất của bệnh viện cũng rất cao, chiều đã có kết quả. Nhìn báo cáo kiểm tra, Khương Vu xem như đã hiểu vì sao tối qua bác sĩ lại nhấn mạnh vào cánh tay phải của Hứa Quế Chi.

Thì ra chỗ đó vì chịu ẩu đả bạo lực mà bị nứt xương, chính Hứa Quế Chi cũng không nói được là do bị đánh lần nào gây nên. Hẳn là vì trên người luôn có thương tích, luôn phải chịu đau đớn nên khi bác sĩ hỏi đến phản ứng những chỗ đau, cô ta đều lắc đầu nói không có cảm giác gì quá rõ ràng. Từ tối qua đến bệnh viện, cô ta đã không mấy tinh thần. Bác sĩ dặn dò rất nhiều những điều cần chú ý về thương tích cũng không nghiêm túc lắng nghe, chỉ yên lặng cùng Khương Vu giữ hồ sơ khám bệnh và báo cáo kiểm tra lại làm chứng cứ, rồi theo Khương Vu cùng về phòng bệnh của Lâm Hiếu Thành.

Lâm Hiếu Thành sáng sớm đã tỉnh lại, nhưng cậu mở mắt ra cũng chỉ nhìn chằm chằm trần nhà, không cử động, cũng chẳng nói lời nào. Hứa Quế Chi sợ tới mức vội kêu bác sĩ. Đến khi bác sĩ cũng hoài nghi không biết cậu bé có bị tổn thương đến não bộ, thần kinh gì không thì Lâm Hiếu Thành nhìn đến Khương Vu ngoài cửa, lúc này cậu mới có phản ứng, nhẹ giọng gọi dì Khương.

Tình huống này, Hứa Quế Chi còn gì không rõ nữa. Con trai đang trách cô, nó không muốn nhìn, cũng không muốn nói chuyện với cô.

Lấy hồ sơ bệnh viện cung cấp xong quay lại phòng bệnh, Hứa Quế Chi cũng không bước vào. Cô ta miễn cưỡng cười cười, nói với Khương Vu: “Luật sư Khương, tôi đứng ngoài vậy, phiền cô hỏi Thành Thành xem nó có muốn ăn gì không, để tôi đi mua.”

Khương Vu muốn cản cũng không kịp, Hứa Quế Chi đã vội chạy ra ngoài. Khi xoay người, đối mặt với đôi mắt của Lâm Hiếu Thành, cô thấy được vẻ thất vọng trong đó.

Người lớn vĩnh viễn là người lớn. Họ luôn cảm thấy vòng vèo giả vờ không biết sẽ dễ dàng hơn một câu thẳng thắn: “Xin lỗi, má làm sai rồi” nhiều.

Khương Vu bước vào phòng, nhẹ nhàng chọc chọc gương mặt Lâm Hiếu Thành: “Má con hỏi lát nữa con muốn ăn gì?”

Lâm Hiếu Thành giận dỗi: “Sao má không tự đến hỏi con?”

– Má cảm thấy mình làm sai, không dám gặp con. – Khương Vu biện giải.

– Chẳng lẽ không phải vì con nằm bệnh viện, chuyện xấu trong nhà truyền ra ngoài, làm má mất mặt sao? – Lâm Hiếu Thành tự giễu cười.

Khương Vu thở dài: “Con nghĩ má con như vậy sao?”

Đôi mắt Lâm Hiếu Thành bỗng nhiên rưng rưng đầy nước. Cậu đụng trúng đầu, miệng vết thương dài năm centimet, phải khâu mấy mũi, thuốc tê hết tác dụng rồi động một chút là sẽ đau, nhưng cậu vẫn lắc đầu. Cậu đương nhiên không nghĩ mẹ mình như vậy, có thương mới có oán, cậu chỉ thấy thất vọng mà thôi.

Khương Vu ngồi bên mép giường, dịu giọng nói: “Hiếu Thành, má con quyết định ly hôn.”

Lâm Hiếu Thành nhất thời chưa kịp phản ứng: “Dạ?”

Khương Vu lặp lại: “Má con quyết định ly hôn. Tuy có hơi muộn một chút nhưng cô ấy cũng đã đi được một bước này.”

Lâm Hiếu Thành không nói chuyện. Một đứa trẻ choai choai nhưng trong mắt đã không còn vẻ đơn thuần vốn có. Cậu mờ mịt nhìn ra cửa sổ.

Phòng bệnh nằm trên lầu rất cao, nhìn không tới cây đại thụ ba người ôm mới hết trong sân, chỉ có thể thấy một mảng trời xám trắng to bằng vuông cửa sổ.

Khương Vu nhìn Lâm Hiếu Thành như vậy cũng không khỏi thất thần. Đời người đôi khi sẽ biến hóa vô thường thế đấy. Đứa trẻ hôm qua còn vẻ mặt ngây thơ hỏi cô khi nào mới có thể lớn lên, chỉ qua một đêm đã thật sự trưởng thành.

Khương Vu thật không biết nên khóc hay nên cười.

_____________


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận