Truyenthoi.com đã chuyển sang Truyenthoi.net

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 30


LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT – CHƯƠNG 30

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Trong trí nhớ của Khương Vu, từ khi còn rất nhỏ, những quần áo bên người đó đều là cô tự giặt. Cô còn mơ hồ nhớ được vẻ mặt không kiên nhẫn của mẹ lần đầu tiên dạy cô. Khi ấy cô còn chưa hiểu thái độ đó là thế nào, ánh mắt đó có ý nghĩa gì, cô ngây thơ cho rằng chỉ cần mình nghiêm túc làm tốt, nói không chừng sẽ được mẹ thích.

Sau đó, không chỉ giặt quần áo mà rất nhiều thứ khác nữa, cô đều biết làm từ rất sớm, nhưng mẹ lại bỏ đi. Dường như bà cảm thấy mình đã hoàn thành trách nhiệm là dạy cho Khương Vu những gì cần dạy nên từ đó về sau rất ít khi xuất hiện.

Rất nhiều chuyện, ngay cả người thân nhất cũng chưa từng làm, nhưng Thẩm Mộ chị… hình như luôn thay đổi nhận thức trong cô, từng bước công thành đoạt đất, từ từ ăn mòn chút tự giới hạn của Khương Vu. Cảm giác này giống như động vật sẽ cảnh giác khi lãnh địa cá nhân bị xâm phạm, khiến cô vừa kinh hãi vừa bối rối. Cô muốn né tránh, nhưng Thẩm Mộ không cho phép. Chị ôm lấy cô: “Chuyện thân mật hơn cái này, chúng ta cũng đã làm không ít.”

Mới hừng sáng đã ôm ôm ấp ấp!

Dưới nụ hôn nồng nhiệt của Thẩm Mộ, Khương Vu lại lần nữa thanh tỉnh nhận ra người này đã vượt qua sự thân mật giữa người nhà với nhau trong quan niệm của mình rồi. Cô chậm rãi nhắm mắt, cảm thụ đôi môi mềm của chị.

Thẩm Mộ thích môi Khương Vu, nhưng thích nhất vẫn là đôi mắt. Bởi vì bất kể cô nàng này có khoác bao nhiêu lớp áo giáp bên ngoài thì đôi mắt vẫn là cửa sổ tâm hồn. Có một đôi mắt hình như hoa đào long lanh ánh nước khiến người ta không thể rời mắt như vậy nghĩa là nội tâm của Khương Vu cũng nhạy cảm mà mềm mại.

Có điều, miệng em có phần đáng ghét.

– Chị đừng mong em cũng sẽ làm giống vậy. – Khương Vu nói.

– Không sao, để chị làm, chị làm hết là được. – Thẩm Mộ nói xong lại hôn xuống lần nữa.

Chuyện này trôi qua, hai người không ai để bụng. Chẳng qua Khương Vu hình thành thói quen tiện tay giặt rồi phơi luôn, không cho Thẩm Mộ cơ hội biểu hiện nữa.

Trước và sau hai dịp Tết Âm lịch và Dương lịch là khoảng thời gian yên ổn nhất trong năm ở Hoa Sách. Dưới ảnh hưởng ăn sâu bén rễ của văn hóa truyền thống, không ai muốn kiện tụng gì trong hoàn cảnh tươi đẹp, tiễn cũ đón mới, cả nhà đoàn viên này. Cho dù là miễn cưỡng cười vui hay che che giấu giấu, mọi người đều sẽ ra vẻ hòa thuận qua xong cái Tết rồi mới tính tiếp.

Khương Vu rảnh. Cô thậm chí có thể nằm trên sô pha ăn vặt xem phim, nhưng Thẩm Mộ lại không thể cùng cô. Họp thường niên của công ty, lễ mừng của đài truyền hình, tiệc từ thiện, các kiểu lễ trao giải, Thẩm Mộ quả thật còn bận hơn cả nghệ sĩ đang nổi dưới trướng chị.

Lại một cuối tuần nữa, Thẩm Mộ sáng sớm đã đi rồi, chỉ kịp cho Khương Vu còn đang cuốn chăn trên giường một nụ hôn trước khi ra ngoài. Nghe tiếng đóng cửa, Khương Vu cũng không thể ngủ tiếp được nữa. Cô phiêu từ phòng ngủ đến phòng khách rồi lại vào phòng bếp như du hồn. Nhìn nồi khô bếp lạnh, cả phòng im ắng, Khương Vu thật sự chịu không nổi, đành thay quần áo đi ra ngoài.

Những ngày không làm việc của cô vốn rất đơn điệu, không có mấy chỗ để đi, ngoại trừ nhà và Hoa Sách, chắc cũng chỉ còn đại học A có thể khơi được chút đỉnh hứng thú của cô. Đó không chỉ là trường cũ mà còn là nơi có bạn tốt Trương Tích.

Khương Vu mang một lòng nhiệt tình hữu ái bước vào chung cư Trương Tích. Nhưng Trương Tích ra mở cửa, vừa thấy là cô liền không hoan nghênh, trực tiếp làm bộ đóng lại, muốn nhốt Khương Vu ở ngoài.

Hai người so xem ai nhanh tay lẹ mắt hơn.

Khương Vu vội vọt đến, dùng vai chống cửa: “Đây là đạo đãi khách của cậu sao?”

Trương Tích bên trong cũng ráng đẩy lại: “Cậu là khách không mời mà đến.”

Cuối cùng vẫn là Khương Vu nhỉn hơn một chút, thành công đẩy cửa bước vào. Cô đắc ý phủi tay rồi vờ ôm ngực: “Cậu không chào đón mình, khiến mình quá thương tâm.”

Trương Tích xoay người bỏ đi.

– Ấy ấy, sao lại đi?

– Đi ói cái đã.

Chung cư của Trương Tích có một cái ghế lắc, Khương Vu thích nhất là ngồi lên lắc tới lắc lui. Bạn học cũ, cùng ăn cùng ở bốn năm, đã quá quen thuộc, Trương Tích cũng không khách khí đón tiếp Khương Vu mà để cô tự tiện rồi vào phòng rửa mặt. Lúc trở ra, Trương Tích trên đầu búi một cục, vỗ vỗ gương mặt nhẹ nhàng thoải mái.

– Nói đi, hôm nay lại tới làm gì? – Trương Tích hỏi.

Khương Vu đu đưa tới lui, đôi mắt hoa đào chứa đầy sự mong chờ tha thiết. Cô nàng này lúc không banh mặt mà tươi cười thật quá mê hoặc lòng người.

– Cùng ăn bữa cơm đi.

Trương Tích thiếu chút nữa đã vì đôi mắt Khương Vu mà mủi lòng, nghe vậy tựa như bị người ta hắt một xô nước lạnh.

Ăn cơm…

Lại là ăn cơm?

– Không đi, cảm ơn. – Trương Tích thẳng thừng từ chối.

Khương Vu, Trương Tích, bạn học bốn năm, tình cảm đặc biệt sâu đậm. Những người làm bạn được với nhau thì dù cá tính có trái ngược cũng phải có vài điểm chung. Với hai cô thì cái tính không dính người được phát huy vô cùng triệt để.

Chị em bạn dì nhà người ta hoặc là thi thoảng hẹn nhau ăn cơm dạo phố, hoặc là ngẫu nhiên hứng lên cùng đi du lịch. Hai người các cô thì ngược lại, tin nhắn lười gửi, điện thoại lười tám, rõ ràng ở cùng thành phố nhưng quãng thời gian lâu nhất không gặp dài đến bốn tháng, sau đó vẫn là Trương Tích tranh thủ lúc rảnh rỗi hẹn Khương Vu ra ăn tô mì ở cổng trường. Hai mươi sáu đồng tiền, nửa tiếng, cố dùng đó để hàn gắn tình chị em cây khế. Cũng may hai người đều đã quen với việc đó rồi, dù sao vậy mới đúng là kiểu bình thường của bọn cô.

Nhưng gần đây! Không quá thích hợp, hoặc phải nói là cực kì không thích hợp.

Từ sau lần Khương Vu mượn mấy sinh viên giúp đỡ, hai người đều là ai bận việc nấy, không liên hệ gì nhiều. Nhưng gần một tuần trước, Khương Vu đột nhiên gọi điện đến vào một buổi chiều, nói là muốn cùng nhau ăn một bữa cơm.

Ăn cơm thì được chứ. Đã một thời gian không gặp, hai người chuyện trò rất vui vẻ. Vốn cho rằng chầu này xong, chầu sau kiểu gì cũng phải đợi cả tháng, nhưng ngay hôm sau, Khương Vu lại gọi đến nữa.

Trương Tích không hiểu lắm.

– Sao vậy?

– Cùng ăn bữa cơm không?

Hai người ăn cơm thì náo nhiệt mà, Trương Tích không nghĩ ngợi gì nhiều đã đồng ý ngay.

Nhưng sau đó…

– Trưa hôm qua, hôm trước, hôm trước trước, tối trước trước trước trước nữa. – Trương Tích vươn tay liệt kê, – Khương Vu, mình tính sơ sơ, số lần hai đứa mình cùng ăn cơm trong tuần này đã muốn nhiều hơn cả năm trước gộp lại rồi.

Khương Vu vô tội chớp chớp đôi mắt hoa đào ướt át: “Thì không phải tại ăn cơm một mình quá nhàm chán sao?”

– À, nhàm chán. – Trương Tích ra vẻ chợt hiểu.

Phải biết rằng Khương Vu năm xưa, chính là lúc chưa kết hôn, từng có kỉ lục một mình rúc trong Hoa Sách ăn mì gói tăng ca suốt nửa tháng. Trương Tích lo lắng, sợ cô cứ tiếp tục như vậy thì thân thể sẽ chịu không nổi, hoặc ở một chỗ quá lâu bị trầm cảm, đã đích thân chạy tới Hoa Sách bắt người. Khi đó Trương Tích cũng từng hỏi câu ấy: “Cậu ngay cả ăn cơm cũng một mình, như vậy không thấy nhàm chán sao?”

Người ta lúc đó trả lời cô thế nào nhỉ?

– Tài năng phát triển trong cô độc, tính cách phát triển giữa dòng đời. – Trương Tích nghiêm túc nói với Khương Vu, – Mấy lời này nghe quen không?

Khương Vu gật đầu: “Quen, danh ngôn của đại thi hào Goethe.”

Trương Tích cuối cùng không nhịn nổi nữa, vươn tay xoa niết mặt Khương Vu: “Là cậu! Lúc trước chính cậu đã trả lời mình như vậy. Giờ còn dám đứng đây than chán. Mình tin cậu mới là lạ.”

Ngày xưa đáp quá chất, bây giờ bị nghiệp quật. Khương Vu thật vất vả mới gỡ được tay Trương Tích ra, vừa xoa mặt vừa mịt mờ luống cuống.

– Trương Tích, mình thật sự không phải trêu cậu. Mình cũng không biết bị sao nữa. Nếu chỉ có một mình, mình liền không muốn ở nhà, cứ cảm thấy…

Cứ cảm thấy vắng vẻ.

Không có tiếng Thẩm Mộ, không có thân thể ấm áp hay gần sát bên, không có những suy nghĩ kì quái liên tục xuất hiện, chỉ có một mình cô, miên man vô định chờ Thẩm Mộ về…

Thì ra chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, cô đã âm thầm thay đổi nhiều như vậy. Cuộc sống một mình, không dựa dẫm Khương Vu từng quá quen thuộc, giờ lại trở nên thật xa lạ.

– Cậu nói mình đây là bị sao vậy? – Khương Vu đứng dậy khỏi ghế lắc, nhìn Trương Tích bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

Trương Tích cũng rất nghiêm túc. Khi Khương Vu cho rằng cô Trương đã suy ngẫm thật lâu, chuẩn bị thao thao giảng giải cho mình một phen, thì không ngờ đối phương lại quăng một câu:

– Yếu đuối, đặc tính của phụ nữ*.

*Một câu thoại trong Hamlet. Tính để “Em cũng chỉ là con gái thoi~” mà sợ bị phốt vì dịch chế ????????

Nếu không phải đang đứng trong nhà người ta, Khương Vu nhất định đã túm lấy một cái gối ôm ném qua.

Đâm chọt nhau nửa ngày, cuối cùng Trương Tích vẫn cùng cô thiếu phụ ưu tư này ra ngoài ăn cơm.

Cô gọi món canh bò hầm Khương Vu thích nhất.

Khương Vu múc canh ra chén, vươn tay bưng lên, lại đưa lưỡi nếm thử một chút. Vị vừa vặn, vì thế tiếp tục uống từng ngụm.

– Nói thật, Khương Vu. Mình thật sự muốn gặp chị nhà cậu đó.

– Khụ khụ khụ.

Khương Vu bị sặc quá mức.

Nói chuyện không sốc không ăn tiền mà.

Khương Vu dám đảm bảo Trương Tích là cố ý, chính là muốn nhìn cô xấu mặt.

– Khụ khụ, mọi người đều bận, chờ khi nào có thời gian… – Khương Vu khó khăn lắm mới ngừng ho, mở miệng nói.

Trương Tích chống cằm, khuấy chén canh trước mặt: “Có thời gian này, bận này, đó đều là cái cớ. Nói không chừng bây giờ cậu gọi cho người ta nói bạn cậu muốn gặp, người ta liền vui tươi hớn hở chạy tới.”

Khương Vu căng thẳng, cô thật sự sợ Trương Tích nhất thời hứng khởi. Bởi vì dựa theo hiểu biết của cô đối với Thẩm Mộ thì rất có thể chị sẽ vui tươi hớn hở chạy như bay đến thật.

Trương Tích nhìn vẻ mặt kia liền biết cô nàng này đang lo lắng điều gì. Rõ ràng sợ trước sợ sau nhưng cố tình lại chọn cái nghề phải tranh luận lí lẽ.

Trương Tích tò mò hỏi: “Cậu chọn chị ấy, rồi lại luôn muốn che giấu cuộc hôn nhân này. Không phải bận, không phải không có thời gian. Cưng ơi, thật ra là cậu chưa chuẩn bị tốt. Rốt cuộc cậu đang lo sợ điều gì vậy?”

Rốt cuộc cậu đang lo sợ điều gì vậy?

Vấn đề này, mãi đến khi ăn xong vẫn luôn quanh quẩn trong đầu Khương Vu.

Bước ra nhà hàng, bên ngoài là ánh nắng dịu của trưa mùa đông. Lớp tuyết mỏng phủ trên mặt đất khiến khắp nơi ánh một màu trắng nhạt.

Chia tay với Trương Tích, Khương Vu cũng không về nhà ngay mà chỉ dạo bước lang thang vô định.

Sợ điều gì?

Còn có điều gì mà Khương Vu cô sẽ sợ sao?

Tuy không muốn thừa nhận nhưng sâu thẳm trong nội tâm Khương Vu lại có một hồi ức vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Từ khi mới biết chuyện, nhà cô đã lạnh như băng rồi. Nhưng Khương Vu nhớ lúc nhỏ, bà ngoại từng nói rằng cha mẹ cô cũng là vì yêu mới ở bên nhau.

Thẩm Mộ tốt với cô. Mà kiểu tốt theo cô là không hề có nguyên do như vậy hơi vô lí.

Cô không biết Thẩm Mộ đối với cô có phải là nhất thời hứng khởi hay không. Có lẽ chị cũng giống cô, chỉ vì đang cô độc đột nhiên bị dục vọng khơi dậy một phần nhiệt huyết mới lựa chọn hôn nhân. Cho nên cô mới muốn giấu tình cảm, giấu cuộc hôn nhân này kĩ một chút. Nói không chừng khi người biết, người tham dự ít đi thì bọn cô cũng có thể làm bạn bên nhau lâu hơn một tí. Hy vọng duy nhất của cô chính là khi sự xúc động này rút đi, hai người có thể chia tay trong yên bình.

Hình như cô luôn sẵn sàng cho việc sẽ bị vứt bỏ.

Khương Vu cười tự giễu.

Sống ở đời, người có thể ỷ lại chắc chỉ có bản thân mình.

_____________


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận