Truyenthoi.com đã chuyển sang Truyenthoi.net

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 23


LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT – CHƯƠNG 23

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Mọi chuyện đến đó vẫn chưa kết thúc.

Sau khi thực tập sinh nhận phỏng vấn, sếp tổng công ty giải trí Thiên Duyệt là Thẩm Mộ cũng đã đứng ra phát biểu lập trường của mình. Cô kiên quyết phản đối hiện tượng này của giới giải trí, hơn nữa còn đảm bảo chỉ cần cô còn ở Thiên Duyệt thì sẽ tuyệt đối không cho phép người khác làm chuyện thiếu đạo đức vậy với nhân viên, nghệ sĩ trong công ty, đồng thời cũng nghiêm cấm loại chuyện này xuất hiện trong Thiên Duyệt, một khi phát sinh tuyệt không khoan nhượng.

Cuối cùng, xét thấy nhân phẩm và hành vi của giám đốc công ty Quang Điện là Tưởng Chí Hồng có vấn đề, công ty giải trí Thiên Duyệt không tiếp tục hợp tác nữa. Nhưng đối với tác phẩm chung là “Đại Mạc Phi Ưng”, Thiên Duyệt vì tỏ thái độ trách nhiệm với tất cả diễn viên, ê kíp làm việc cùng toàn bộ nhân viên công tác, vẫn tận tâm tận lực, làm đến cuối cùng, làm đến tốt nhất.

Một bài phát biểu chứng cứ rõ ràng, thái độ thành khẩn, đúng mực thỏa đáng, được dư luận nhất trí khen ngợi.

Khương Vu nhìn đoạn phỏng vấn Thẩm Mộ những hai lần. Đây vẫn là lần đầu tiên cô thấy Thẩm Mộ nghiêm túc như vậy. Bất luận là lời nói hay con người chị trong video đều làm Khương Vu bất ngờ. Cô không thể không thừa nhận, trong nháy mắt nhìn đến Thẩm Mộ, cô cảm thấy tự hào, cũng có chút thích.

Khương Vu tuy từng mang vụ kiện này về nhà làm nhưng cô tự nhận không có để lại dấu vết gì quá rõ ràng. Cô thật sự rất muốn hỏi Thẩm Mộ là làm sao mà biết được chuyện của Tưởng Chí Hồng, cô tin đây không phải trùng hợp.

Cầm di động, mở danh bạ, Khương Vu chạm một cái, cuộc gọi chuyển đi.

– A lô, vợ. – Giọng Thẩm Mộ nghe rất tinh thần, truyền đến cùng tiếng lục đục bên kia điện thoại.

Gọi điện thì dễ rồi, nhưng mở miệng lại có hơi khó. Khương Vu do dự cả buổi, còn chưa nói được nửa chữ thì bên kia đã “rầm” một tiếng, nghe như Thẩm Mộ quăng gì xuống đất.

Việc công, việc tư…

Cán cân trong đầu Khương Vu nháy mắt lệch hẳn về vế sau. Cô nhíu mày hỏi: “Chị còn ở nhà à? Đang làm cái gì vậy?”

Thẩm Mộ trả lời một cách thần bí: “Chị đang tìm đồ.”

– Tìm cái gì?

– Không nói em biết.

Ai thèm! Khương Vu một chút cũng không muốn biết.

Thẩm Mộ nghe Khương Vu bên kia điện thoại hừ khẽ một tiếng liền cười rộ lên: “Tới tối, tới tối em sẽ biết. Đúng rồi, em gọi chị chi vậy?”

Nói chuyện tào lao với Thẩm Mộ mấy câu, những lời mới rồi dừng nơi đầu lưỡi, Khương Vu đột nhiên không muốn hỏi nữa.

– Không có gì, em cúp đây. – Khương Vu cười nói.

– Được. – Tuy không hiểu lắm nhưng Thẩm Mộ nghe ra tâm trạng Khương Vu đang rất không tệ. Vậy là được rồi!

Khương Vu đặt điện thoại xuống bàn, tựa lưng ngồi trên ghế. Ánh nắng đầu đông ở thành phố Kinh Nguyên theo cửa sổ thủy tinh rọi vào làm văn phòng như bừng sáng.

Cô đột nhiên cảm thấy giấc mơ đêm qua tuy có hơi nhảm nhí nhưng mấy lời Thẩm Mộ nói trong đó vẫn rất đúng.

Cô không cần phải chột dạ.

Còn vế sau, trực tiếp bị Khương Vu lược bỏ.

Không thể không thừa nhận, trong lòng Khương Vu, trọng lượng của Thẩm Mộ ngày càng nặng. Cô dường như càng sợ ảnh hưởng đến chị. Mà đó… thật sự không giống cô mọi khi.

Lúc giúp Lục Viện thưa kiện còn chưa quen biết Thẩm Mộ, cho nên cô chưa bao giờ đứng ở góc độ của chị mà suy nghĩ. Đến vụ ly hôn của Phùng Thiệu và Thẩm Tĩnh Tuệ, Thiên Duyệt vì vậy mà tổn thất, đặc biệt là quyết định chấm dứt hợp đồng với Phùng Thiệu, khiến Khương Vu thật sự áy náy. Mà lần này, bên bị cáo của cô lại liên quan đến Thiên Duyệt, là người đứng đầu phía đối tác của Thiên Duyệt trong phim điện ảnh sắp lên sóng…

Tuy nói chuyện nào ra chuyện đó nhưng dù gì Khương Vu cũng ngủ cùng một giường với Thẩm Mộ mấy tháng trời. Cô sợ ném chuột vỡ đồ.

Nhưng thực tế thì sao, Thẩm Mộ lợi hại hơn Khương Vu tưởng tượng nhiều. Dường như bất luận trước mặt là tình huống thế nào, chị luôn có biện pháp xử lý.

Một đợt phong ba cố ý dựng nên lần này trực tiếp tách Thiên Duyệt ra khỏi Quang Điện. Cho dù sau này sếp tổng Quang Điện là Tưởng Chí Hồng lại truyền ra dèm pha gì đều không liên quan đến Thiên Duyệt, nói không chừng mọi người còn phải khen Thẩm Mộ một câu nhìn xa trông rộng.

Không chỉ vậy, hành động lần này của Thẩm Mộ còn giúp cô một phen… Khương Vu không nói, Thẩm Mộ cũng không hỏi, nhưng cứ như chị đều biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

Khương Vu trước kia vẫn luôn chỉ có một mình, chưa bao giờ thể nghiệm hai chữ “ăn ý”. Bây giờ, cô nghĩ, cô đã biết rồi.

Lấy lại sĩ khí, Khương Vu tập trung trở lại công việc. Bên Trương Tích đã tìm được sinh viên, cái gọi là điều tra nghiên cứu hiện tượng xã hội ở các bãi đỗ xe công cộng cũng có thể chính thức bắt đầu.

Trải qua điều tra, những nơi Tưởng Chí Hồng thường mang bạn gái xuất hiện cũng chỉ có mấy chỗ. Công ty truyền thông Quang Điện, khách sạn Hoa Đình, còn có một biệt thự ở tiểu khu hẻo lánh ít người biết. Xét thấy hành động của Thẩm Mộ gần đây như vậy, Khương Vu cũng xếp công ty giải trí Thiên Duyệt vào danh sách.

Ngoại trừ biệt thự là nơi tư nhân hơi bí ẩn một chút thì mấy địa điểm khác đều có bãi đỗ xe phụ cận. Hơn nữa dựa theo ghi chép thu phí thì Tưởng Chí Hồng cũng đã nhiều lần dừng xe ở những nơi đó.

Khương Vu dẫn các sinh viên đến nơi nghiên cứu địa hình, tìm vị trí lắp đặt thiết bị.

Cho dù đang học ở đại học A số một thành phố Kinh Nguyên, Khương Vu vẫn cảm thấy mấy sinh viên này đơn thuần đến đáng yêu. Tất cả đều cho rằng mình đang đấu tranh chống lại hiện tượng đỗ xe trái phép và thu phí không đúng quy định, đang làm công ích, nên hứng thú phải gọi là bừng bừng, chỉ có duy nhất một người luôn làm trái lại.

Đường Phỉ.

Nhưng Khương Vu cũng không ngại, mà ngược lại còn thoải mái dẫn cô theo bên cạnh, tới điểm đến cuối cùng: công ty giải trí Thiên Duyệt.

Đi cùng với Đường Phỉ là một cô bạn học cùng lớp. Có bản mặt cương thi của Đường Phỉ làm đối lập, nha đầu kia có vẻ dễ thương hơn nhiều.

– Luật sư Khương, chị kể tụi em nghe chuyện lúc chị mới vừa vào Hoa Sách được không? Chị thật là lợi hại, vừa tốt nghiệp đã vào được văn phòng luật lớn như vậy. – Cô nàng này từ đầu tới cuối đều mắt sáng lấp lánh, nhìn Khương Vu một cách hết sức sùng bái.

– Tụi em cũng sẽ có cơ hội. – Khương Vu uyển chuyển nói lời động viên.

– Đương nhiên.

Cộc lốc khó ưa như vậy đương nhiên chỉ có thể là Đường Phỉ. Khương Vu thấy Đường Phỉ nhìn chằm chằm mình như một con gà chọi thì nhịn không được lắc đầu cười cười.

Công ty giải trí Thiên Duyệt ở bờ đông thành phố Kinh Nguyên, phía trước có sẵn một quảng trường dùng làm bãi đậu xe.

Dưới sự chỉ huy của Khương Vu, hai cô nàng đặt thiết bị ghi hình ở bên kia đường.

Đối với những người sinh sống và làm việc gần Thiên Duyệt mà nói thì có mấy cô cậu trẻ tuổi khiêng thiết bị quay chụp hầm hố ở đây là chuyện hết sức bình thường, vậy nên cũng không có ai quá để ý đến bọn họ.

Đường Phỉ cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng bảo cô nói thì lại không nói ra được, đành phải một mình bực bội sắp xếp thiết bị. Ngược lại thì cô nàng kia nói càng nhiều: “Luật sư Khương, chị xem vậy được chưa?”

Khương Vu bước đến đứng sau camera, thông qua màn hình nhìn sang bên kia đường.

– Ừm, không tồi, rất…

Còn chưa khen xong, Khương Vu đã khựng lại.

Từ từ, hình như mới rồi có cái gì rất quen mắt lướt qua màn hình. Khương Vu kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy đối diện là một chiếc SUV trắng, biển số xe là sinh nhật cô, nghênh ngang lướt qua mặt chạy vào địa bàn Thiên Duyệt.

Đó không phải xe của Khương Vu cô sao?! Chính là chiếc bị Thẩm Mộ khóa ở gara ngầm kia!

Khương Vu bây giờ còn đang êm đẹp đứng bên đây đường, vậy người lái xe là ai?

Không cần hoài nghi, cũng không cần suy đoán, người kia dừng xe xong đã lập tức bước xuống. Không phải Thẩm Mộ thì còn có thể là ai?

Hẳn là do thần giao cách cảm, Thẩm Mộ vừa hất tóc một cái theo thói quen thì thấy ngay người mình sớm chiều làm bạn, ngày đêm tơ tưởng đang đứng bên kia đường.

A, vợ!

Thẩm Mộ hưng phấn vẫy vẫy tay, còn chỉ chỉ vào chiếc xe mình vừa xuống như sợ Khương Vu không thấy.

Khương Vu giận, chỉ trỏ Thẩm Mộ rồi lại vung tay, ý hỏi Thẩm Mộ đây là đang làm gì.

Thẩm Mộ cũng huơ tay đáp lại, ý tứ lần này đã có phần vô lại. Cô vờ vô tội, vờ đáng thương!

Khương Vu ảo não, cô đáng ra nên biết mới phải. Buổi sáng Thẩm Mộ nói mùa đông muốn đón cô tan làm, bị cô lấy lí do xe chị quá chói mắt mà từ chối. Nhưng dễ dàng bỏ cuộc nào phải tác phong của Thẩm Mộ. Em chê xe chị, không thành vấn đề, chị lái xe em đi đón em.

Thẩm Mộ lần này tính toán rất chu đáo, xe là Khương Vu tự mua, cũng không thể lại tìm cớ tự vả đi?!

Nhớ đến tiếng động bên Thẩm Mộ trong điện thoại khi trước, lúc đó tám phần là chị đang tìm chìa khóa xe của Khương Vu cô chứ còn tìm gì nữa!

Mà người đó, giờ phút này còn đang đứng bên kia đường cợt nhả với mình.

Khương Vu lại chỉ chỉ Thẩm Mộ. Ý tứ rất rõ ràng, chúng ta về nhà lại tính sổ.

Cô nàng kia vốn đi theo Khương Vu điều chỉnh ống kính, kết quả không chỉ thấy luật sư Khương thay đổi sắc mặt mà còn làm rất nhiều thủ thế thì khá là khó hiểu, bèn chỉ công ty giải trí Thiên Duyệt bên kia đường, hỏi: “Luật sư Khương, đó là người quen của chị ở Thiên Duyệt sao?”

Luật sư Khương hít sâu một hơi, cố gắng nở nụ cười thật dịu dàng, rồi lắc đầu.

Toàn bộ hình ảnh này lọt vào mắt Thẩm Mộ. Đoán cũng đoán được, đương nhiên là cô bé kia hỏi vấn đề có liên quan đến cô mà Khương Vu lại lắc đầu giả vờ không quen biết.

Vậy còn nhịn được sao?!

Đang lúc Khương Vu xoay người, không định tiếp tục so đo với Thẩm Mộ thì bên kia đường lại vang lên một tiếng gọi to:

– Hi~, luật sư Khương.

Giờ hay rồi, Khương Vu không muốn thu hút chú ý cũng không được.

– Moah~

Thẩm Mộ kêu xong chưa đủ, còn chớp chớp mắt, trực tiếp mặt dày quăng cho cô cái hôn gió, nhiệt tình lại trêu người, quyến rũ lại lẳng lơ.

Khương Vu hận không thể tiến lên túm tên gây chuyện đó nhét lại vào trong xe.

Cô nàng kia tai thính mắt tinh, đương nhiên nghe được, cũng nhìn được. Cô hồn nhiên không phát hiện gương mặt đã đỏ bừng của Khương Vu mà mở miệng cảm thán: “Luật sư Khương, em cảm thấy hai người rất quen thuộc nha.”

Haha, không, chị không thấy vậy. Khương Vu che mặt, xoay đầu.

Mà bên kia đường, Thẩm Mộ lại cười đến đắc ý vô cùng.

***

Thẩm tổng hôm nay cũng là một ngày sáng sủa, ngay cả tan làm cũng sớm hơn bình thường một chút.

Khương Vu vừa bước ra Hoa Sách, bên cạnh đã có một chiếc xe chạy theo. Người bên trong quay cửa kính xuống, cười đến xán lạn, tựa ánh hoàng hôn nơi chân trời.

Khương Vu làm như không thấy, mắt vẫn nhìn thẳng mà đi về phía trước.

– Không lên sao, luật sư Khương? – Thẩm Mộ gọi.

Khương Vu dừng bước, lạnh lùng trừng mắt.

Thẩm Mộ hà hơi lên cửa kính đã quay xuống một nửa, vẽ hình trái tim, bên cạnh còn thêm cái mặt khóc, rồi nhéo cổ họng, nũng nịu nói: “Vợ, chị biết sai rồi, bên ngoài lạnh, mau lên đây ngồi đi.”

Khương Vu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đã vòng qua thân xe, mở cửa ghế phụ.

Trong xe, Thẩm Mộ đã mở sẵn máy sưởi, Khương Vu ngồi vào thấy ấm cả người. Cảm giác này thật tốt, cô có thể yên tâm khép mắt, để Thẩm Mộ tùy ý hôn mình rồi mang cô về ngôi nhà chung của bọn họ.

_____________


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận