Truyenthoi.com đã chuyển sang Truyenthoi.net

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 15


LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT – CHƯƠNG 15

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Chuyện sau đó… đúng như Thẩm Mộ nói, Khương Vu thật sự có đi tìm người phụ nữ kia. Cô nói với người đó nếu không đồng ý phán quyết của thẩm phán thì có thể tiếp tục chống án. Hơn nữa Khương Vu còn nhấn mạnh, bất luận gian nan thế nào cũng phải kiên trì chống án. Trước giờ chưa từng có trường hợp như cô ta. Tiếng phản đối trên mạng càng nhiều, càng lớn thì một ngày nào đó, pháp luật sẽ có thay đổi.

Chờ đến ngày đó… Khương Vu thành khẩn nói, chờ đến ngày đó, cô đồng ý cung cấp trợ giúp pháp luật miễn phí, giúp người phụ nữ kia một lần nữa đánh vụ kiện này.

Thẩm Mộ nghe Khương Vu nói xong, vuốt ve mặt đối phương, rồi vươn lại gần hôn lên đôi mắt. Cô biết, Khương Vu chính là loại người này, làm ra được những chuyện như vậy.

– Làm thôi. – Thẩm Mộ ngồi dậy, cúi đầu nhìn người đẹp trong lòng.

Thẩm Mộ thấy Khương Vu vô cùng xinh đẹp. Dáng người mềm mại lả lướt, một đôi mắt hoa đào, sóng mắt vừa chuyển liền phong tình vạn chủng. Khương Vu cũng thấy Thẩm Mộ rất xinh đẹp. Mái tóc xoăn cuộn sóng theo động tác của chị mà xõa xuống hai bên, khẽ chạm vào người, vào mặt Khương Vu khiến cô thấy hơi ngứa. Khi Thẩm Mộ câu môi cười khẽ, sắc đẹp ở trước mặt, ai có thể từ chối được lời mời của chị chứ.

Không đợi Khương Vu trả lời, tay Thẩm Mộ cũng đã không thành thật mà lướt từ đùi lên. Xúc cảm mượt mà này, Thẩm Mộ đã quá quen thuộc. Tiếp sau là tiếng thở dốc của Khương Vu.

– Làm đi.

Khương Vu gật đầu đồng ý. Thẩm Mộ lại không khách khí nữa, trao lên thật nhiều những nụ hôn.

Thật ra, chuyện cũ của Khương Vu vẫn còn rất nhiều tình tiết sau nữa, chẳng qua cô cũng không định kể cho Thẩm Mộ.

Dưới những vuốt ve âu yếm của đối phương, Khương Vu không cần làm gì cả, chỉ cần thành thật nằm trên giường. Nhưng hồi ức vẫn không dừng lại mà còn mang cô nhớ đến càng nhiều chuyện hơn.

Người phụ nữ đó quả nhiên làm theo lời Khương Vu mà chống án, hơn nữa còn huy động tất cả bạn bè thân thích, cố gắng tìm kiếm người chồng cũ giờ đã chạy. Cô ta chấp nhận kiến nghị của Khương Vu, nhưng lại không chấp nhận sự giúp đỡ về pháp lí. Cô ta thà dùng tiền của mình đi mướn luật sư khác chứ không chịu để Khương Vu hỗ trợ.

Cô ta hận cô, vô cùng thống hận.

Cô ta trút hết lửa giận cùng oán hận lên người luật sư bên nguyên là Khương Vu. Trong mắt cô ta, cái người ăn nói đĩnh đạc, khí thế bức người trên tòa án kia là đồng lõa trong tội ác, là một trong những người trực tiếp hại cô ta rơi vào hoàn cảnh éo le.

Phẫn hận như vậy thật vô lí, nhưng Khương Vu cũng không làm gì đáp lại những lời chỉ trích, chửi mắng của đối phương.

Cô chỉ thấy tội cho người phụ nữ đó. Hôn nhân thất bại, nhìn lầm người chồng, giờ còn thêm khoản nợ khổng lồ mấy trăm vạn. Những điều đó đã đủ để đè sụp toàn bộ lí trí của một người phụ nữ bình thường. Cô ta còn có con gái, còn phải tiếp tục tồn tại. Cô ta cần một nơi phát tiết, cho dù là hận cũng tốt.

Thời gian sau, pháp luật thật sự có thay đổi. Khương Vu vẫn luôn chú ý đến vụ đó. Khi cô trăm phương ngàn kế tìm hiểu được tình huống liên quan thì cũng chỉ có thể thở dài một tiếng.

Vụ kiện đó giằng co rất lâu, trầy trật kéo đến khi luật mới được thông qua, đổi thành chủ nợ mới là bên cần cung cấp chứng cứ chứng minh tiền cho vay được dùng vào cuộc sống hàng ngày, nhưng người phụ nữ kia vẫn không thể thắng kiện.

Vợ chồng mấy năm không thể lấy ra bằng chứng nhưng một chủ nợ xa lạ lại có thể dễ dàng trưng ra mấy phần, có dùng để thay sàn, có dùng để sơn sửa nhà cửa. Chuyện cũ ngày xưa bị lôi ra từng chút từng chút một, nghe đồng nghiệp chú ý án này nói, lúc đó người phụ nữ kia đã ngã quỵ ngay tại tòa.

Nhưng trong cái rủi còn có cái may, chồng trước của cô ta đã bị tìm thấy. Anh ta trả một bộ phận tiền, lại viết giấy cam đoan hoàn nợ với chủ cho vay, xem như gánh vác toàn bộ nợ nần.

Khương Vu nghĩ đó cũng xem như một bước ngoặc khiến người ta thổn thức.

Thẩm Mộ đã nhận ra Khương Vu không chuyên tâm. Cô như trừng phạt mà hôn lên rất nhiều chỗ khó nói, mãi đến khi ánh mắt Khương Vu hoàn toàn mê li, chỉ còn thấy được mình thì mới vừa lòng bỏ qua.

Cuối cùng, hai người đều thở ra một hơi, thoải mái nằm trên giường. Thẩm Mộ nghiêng người vuốt ve gương mặt Khương Vu.

– Ban nãy nói tới đâu rồi? Cô ta sau nữa có đến tìm em không? – Thẩm Mộ hỏi.

Khương Vu đã không còn vẻ phẫn uất ban đầu mà thay bằng sự thong dong thường ngày. Cô khoa trương làm một động tác thật đáng tiếc, bĩu môi nói: “Không có, uổng một đơn ủy thác, đồ ăn tới miệng rồi còn bay.”

Nghĩ một đằng nói một nẻo.

Thẩm Mộ giờ xem như biết Khương Vu là cô nàng không bao giờ chịu nói chuyện đàng hoàng. Nhưng dù vậy, có vài vấn đề Thẩm Mộ vẫn không nhịn được mà hỏi ra:

– Nói chuyện gì vui vẻ đi.

– Được.

– Lúc trước vì sao lại đồng ý kết hôn với chị?

– …

Chuyện vui vẻ là chuyện này sao?

Khương Vu dở khóc dở cười. Cô trêu ghẹo mà vỗ vỗ gương mặt xinh đẹp của Thẩm Mộ: “Chín đồng tiền là có thể ôm được một vật trang trí hình người vô cùng xinh xắn về nhà. Nhìn đẹp, sờ lại êm, kỹ thuật còn không tồi. Chị nói em có lời không?”

Haha.

Ahaha.

Cô nàng này vẫn là khi bịt miệng mới càng đáng yêu hơn. Thẩm Mộ nghĩ vậy, sau đó cũng đích thân làm vậy.

***

Mặt trời lên cao, lại là một ngày mới. Khương Vu phấn chấn tinh thần chuẩn bị đi làm, tựa như đêm qua chưa hề nói gì. Ngay cả Thẩm Mộ cũng không thể không bội phục năng lực tự điều chỉnh của Khương Vu.

Một người cảm xúc dễ bị ảnh hưởng như vậy, lại tự tạo cho mình một lớp áo giáp thật dày. Vì sao em lại lựa chọn trở thành luật sư?

Ngay lúc Khương Vu sắp đi, Thẩm Mộ đột nhiên kéo người qua một bên, dâng lên nụ hôn tạm biệt, trong đầu không ngừng suy tư vấn đề này

Thẩm Mộ rất quấn quýt cô, từ khi kết hôn tới giờ vẫn vậy. Khương Vu không hề thấy phản cảm mà còn có chút thích.

– Sao? Chưa đi mà đã nhớ em vậy rồi à? – Khương Vu cười nói.

– Nhớ chứ. Ngày đêm nhung nhớ. Cho dù em nằm ngay trên giường thì trong đầu chị vẫn luôn suy nghĩ về em.

Được rồi. Người này chỉ cần mở miệng là lời âu yếm lập tức tuôn ra ào ào.

Khương Vu vỗ vỗ mặt Thẩm Mộ: “Ngoan ngoãn chờ em, tối em về.”

Thẩm Mộ không vui: “Trưa không được sao? Chị rủ em đi ăn cơm.”

Khương Vu vươn một ngón tay, lắc lắc: “Hôm nay không được, em có hẹn rồi.”

– A? Người ủy thác sao? Lại có vụ mới? – Thẩm Mộ thuận miệng hỏi.

– Không phải người ủy thác, là… bạn em. – Khương Vu có hơi chần chờ.

Thẩm Mộ cũng sửng sốt.

Hai người từ khi kết hôn đến giờ, chưa diện kiến cha mẹ, người thân đối phương, cũng chưa gặp gỡ bạn bè thân thiết của nhau. Các cô ngay cả đi lãnh sổ đỏ cũng là mới từ trên giường xuống, đầu óc điên cuồng nhất thời xúc động, nội y thậm chí còn chưa thay, căn bản không hề thông báo với bất kì ai. Bọn cô không có ai chúc phúc, cũng chưa từng cử hành hôn lễ, trực tiếp nhảy đến giai đoạn sống chung.

Cả hai đều đã quen tránh nhắc đến đề tài này. Nhưng hôm nay, chữ “bạn” đột nhiên thốt ra từ miệng Khương Vu, hiển nhiên, bọn cô đều nghĩ đến cùng một chuyện.

Im lặng, xấu hổ…

Khương Vu không biết Thẩm Mộ đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa, nhưng cô rõ là vẫn chưa.

Cô nghĩ nếu hôm nay mình trở lại học viện luật gặp cô bạn Trương Tích, nhân tiện báo tin đã kết hôn, hơn nữa còn là kết hôn với một cô gái, Trương Tích chắc là sẽ khiếp sợ tột đỉnh.

Làm máy sưởi ấm áp tri kỉ của Khương Vu, Thẩm Mộ đã sớm nhận ra Khương Vu có điều chần chừ. Vẻ mặt thay đổi liên tục, có phần né tránh kia đang biểu hiện, cô nàng này lại xoắn xuýt nữa rồi.

Từ sau khi kết hôn, chuyện Thẩm Mộ am hiểu nhất chính là cho Khương Vu đường xuống nước. Cô vỗ đùi: “Em xem, thiếu chút nữa đã quên, hôm nay chị còn có chuyện quan trọng phải làm. Trưa hôm nay tạm thời nhường em cho người bạn đó vậy.”

Nếu Thẩm Mộ kiên trì, Khương Vu cũng không biết rốt cuộc mình có giới thiệu chị với Trương Tích hay không. Nhưng nghe chị nói vậy, cô vẫn thở phào một hơi.

Những suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong nháy mắt, Khương Vu đã khôi phục ý cười: “Vậy chị làm nhé. Thôi không nói nữa.”

Nói xong, Khương Vu chuẩn bị ra ngoài. Nhưng đang khom lưng định đổi giày thì cô lại bị Thẩm Mộ kéo tay:

– Lần này không có dịp. Lần sau chờ em chuẩn bị tốt, giới thiệu bạn em với chị nhé? – Thẩm Mộ nói rất nghiêm túc.

– Được, em hứa với chị. – Khương Vu cũng đáp lại thật trịnh trọng.

Nghe được đáp án mong muốn, Thẩm Mộ cười như hoa mùa xuân. Cô lại nhẹ hôn lên khóe môi Khương Vu rồi mới chịu thả người đi.

***

Công ty giải trí Thiên Duyệt.

Trợ lý Tiểu Lưu vẫn đi làm như thường ngày. Gần đây cảm xúc của Thẩm tổng hệt như trời tháng tư, mưa nắng thất thường. Cô phải tập trung mười hai vạn phần tinh thần mới được.

Trong đầu còn đang suy nghĩ, người đã xuất hiện trước mặt.

Chỉ thấy Thẩm tổng chân mang đôi bốt da cổ ngắn, quần dài màu be ôm sát khiến chân chị trông thon dài thẳng tắp, áo khoác đen cổ đứng vắt ngang cánh tay, sơ mi đỏ thẫm cổ thắt nơ buông lơi lộ một phần xương quai xanh, trông khá là phong tao.

Trợ lý Tiểu Lưu thầm chép miệng vì bộ dạng đỏm dáng của chị sếp hôm nay, đồng thời không khỏi nhớ đến lúc vừa đến Thiên Duyệt, cô từng cùng Thẩm tổng tham gia một buổi họp báo. Khi đó sếp còn rất trẻ, sau khi tiếp nhận Thiên Duyệt, quen thuộc công tác sau màn rồi mới bắt đầu lộ diện, xuất hiện trước giới truyền thông.

Chính là lần đó, thiếu chút nữa chị bị nhầm thành diễn viên mới Thiên Duyệt chuẩn bị lăng xê, bị một đống fan vây quanh ngay tại cửa tây. Một đám người tranh nhau xin chữ ký, nói chờ đến khi chị nổi tiếng, có thể mang ra làm kỉ niệm.

Giờ nhìn lại, sự tình năm xưa chỉ còn là một chuyện vui thi thoảng được nhắc đến, nhưng trợ lý Tiểu Lưu vẫn thấy chị sếp của bọn họ thật sự còn đẹp hơn rất nhiều nghệ sĩ của Thiên Duyệt. Ngay cả cô đi theo bên cạnh Thẩm Mộ lâu vậy rồi mà đôi khi cũng không nhịn được nhìn mấy lần.

– Minh Di.

– …

– Minh Di? Lo nghĩ cái gì vậy? Nhìn chằm chằm chị làm gì? – Thẩm Mộ vươn đôi tay ngọc ngà tinh xảo lắc lắc trước mặt trợ lý Tiểu Lưu.

Nhìn chị đẹp.

Trợ lý Tiểu Lưu chỉ dám nói thầm trong bụng. Cô quan sát sắc mặt Thẩm Mộ, bước đầu phán đoán thời tiết hôm nay. Trời quang mây tạnh, là sếp bình thường.

– Thẩm tổng. – Trợ lý Tiểu Lưu đáp lời. – Chị có gì phân phó?

– Giúp chị gọi cho trưởng phòng Từ.

– À, vâng.

Hợp đồng nghệ sĩ, nhân sự công ty đều là do một tay trưởng phòng Từ quản lý. Bình thường sếp sẽ không tìm ông ta, một khi đã tìm thì nhất định là chuyện lớn.

Nhưng trợ lý Tiểu Lưu cũng không hỏi thêm chuyện ngoài phận sự. Nghe Thẩm Mộ nói, cô lập tức ngoan ngoãn xoay người làm theo.

_____________


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận