Truyenthoi.com đã chuyển sang Truyenthoi.net

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 12


LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT – CHƯƠNG 12

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Tin tức Thẩm Tĩnh Tuệ và Phùng Thiệu chấp nhận hòa giải, cuối cùng tiếp tục cuộc sống hôn nhân quả đúng như Khương Vu nói, nhanh chóng lan truyền trên mạng ngay khi hai người vừa bước ra khỏi tòa án.

Chuyện không đi theo hướng dân mạng đã vạch sẵn. Cú vả mặt này cũng quá đau! Mọi người lập tức bùng nổ, ào ào tức giận mắng Thẩm Tĩnh Tuệ và Phùng Thiệu đúng là nồi nào úp vung nấy. Một người nguyện đánh, một người nguyện chịu, hết cứu.

Ngay cả fan của Thẩm Tĩnh Tuệ cũng vừa buồn vừa giận. Buồn vì bất hạnh, giận vì bất tranh.

Thẩm Tĩnh Tuệ lại không giải thích gì về chuyện này, cô ta chỉ công bố tin mình sắp trở lại màn ảnh. Chẳng qua so với chuyện hôn nhân đổ vỡ, tin đó cũng chỉ bé như hạt mè.

Khương Vu vì là luật sư ủy thác được Thẩm Tĩnh Tuệ công khai, nhất thời cũng bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió. Có điều từ khi vào ngành đến giờ, cô đã trải qua vô số vụ kiện có nhiều ý kiến trái chiều. Kiểu công kích trên mạng này thật sự gặp quá nhiều, đã quen rồi, ứng phó cũng trôi chảy. Cô khóa tin nhắn và bình luận, sau đó gọi điện cho Thẩm Mộ, nói mình đi giải sầu rồi liền xin nghỉ phép, mua vé máy bay, bay thẳng đến đảo Perthden*.

*Bản gốc “Mạt Tư Đốn” (帕斯顿). Cũng mò không ra là địa danh nào. Toi quá mệt mỏi với mớ tên tiếng Tây tự chế của tác giả rồi ????????

Thẩm Mộ không vui.

Vợ đi rồi, phòng không gối chiếc không nói, đằng này trợ lý Tiểu Lưu còn mang đến tin xấu. Trang web của Thiên Duyệt sắp chịu không nổi bởi yêu cầu chấm dứt hợp đồng với Phùng Thiệu ngày một nhiều hơn. Lúc trợ lý Tiểu Lưu nói Thẩm Mộ nghe tin này, Thẩm Mộ đang tập trung xem cái gì đó.

– Thẩm tổng, bộ phận phát hành xin ý kiến. Có phải bây giờ…

Thẩm Mộ vẫy vẫy tay, trực tiếp ngắt ngang lời trợ lý Tiểu Lưu: “Không gấp, chờ một chút.”

Trợ lý Tiểu Lưu nhận được lệnh, không nói hai lời, lập tức xoay người lui ra ngoài. Lúc đi còn cẩn thận giúp Thẩm Mộ đóng cửa.

Đảo Perthden ở nam bán cầu, nơi nơi xanh non tươi tốt, tràn đầy sức sống, khác hẳn với phong cảnh cuối thu tiêu điều ở phía bắc hiện giờ.

Khương Vu mấy hôm nay hệt như mất tích, kêu phát tấm hình cũng chỉ chụp vài bức phong cảnh qua loa có lệ. Thẩm Mộ đành phải tự đọc giới thiệu về đảo Perthden trên mạng, ảo tưởng nếu có thể cùng đi với Khương Vu sẽ là chuyện tốt đến nhường nào.

Một câu “chờ chút” của Thẩm Mộ, Thiên Duyệt lại yên tĩnh trôi qua hai ngày. Hai ngày này, vì lượng truy cập quá lớn, trang web của Thiên Duyệt đã sập luôn rồi. Thẩm Mộ vẫn không thèm để ý. Hư thì sửa thôi, nếu không nuôi nhiều nhân viên kỹ thuật như vậy làm gì. Tóm lại một câu: tiếp tục chờ. Suy cho cùng thì người ngồi không yên chưa bao giờ là Thẩm Mộ.

Ngay sáng ngày thứ ba, cô nhận được một cuộc điện thoại.

– Thẩm tổng.

Là một giọng nữ, nghe rất thanh thoát. Nếu Khương Vu có ở đây chắc cô sẽ rất ngạc nhiên, điện thoại lại là Thẩm Tĩnh Tuệ gọi đến.

– Chị Phùng.

Không biết có phải ảo giác hay không mà Thẩm Tĩnh Tuệ cảm thấy tiếng “chị Phùng” này nghe có vẻ trào phúng.

– Không biết chị Phùng gọi đến là có chỉ thị gì?

Đường đường sếp lớn của công ty giải trí Thiên Duyệt lại hỏi Thẩm Tĩnh Tuệ có chỉ thị gì. Đừng nói Thẩm Tĩnh Tuệ không ngốc, cho dù có ngốc thì cô cũng nghe ra được sự bất mãn trong đó.

Nếu phải nói thì Thẩm Mộ quả thật có lí do để bất mãn. Một màn kịch ly hôn của Thẩm Tĩnh Tuệ trực tiếp ép Thiên Duyệt không thể không bỏ Lục Viện, ngay cả giá trị của Phùng Thiệu cũng tuột dốc không phanh. Thiên Duyệt suy cho cùng vẫn là công ty giải trí, dựa vào nghệ sĩ mà kiếm cơm, đột nhiên hai nghệ sĩ đang nổi đình đám lại dính vào scandal, đương nhiên sẽ rắc rối. Huống hồ Lục Viện và Phùng Thiệu còn ở cùng công ty. Thế nên bây giờ nghệ sĩ Thiên Duyệt chỉ cần cùng nhau xuất hiện là rất sợ sẽ bị chụp mũ ái muội.

– Thẩm tổng, tôi chỉ muốn hỏi chuyện tuyên truyền phim ngắn hợp tác lúc trước chúng ta đã thương lượng thế nào rồi. – Thẩm Tĩnh Tuệ vẫn giữ thái độ ôn hòa.

– Phim ngắn ấy à, chờ một chút đi. – Thẩm Mộ cười cúp điện thoại.

Thẩm Tĩnh Tuệ siết chặt di động. Cô ta chờ không được. Nếu cứ tiếp tục treo như vậy, cô ta và Phùng Thiệu thật sự sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Thẩm Mộ cả buổi trưa vẫn luôn gọi cho Khương Vu. Không biết cô nàng này đang làm cái gì, điện thoại cứ trong tình trạng tắt máy.

Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Ý niệm đó vừa xuất hiện, Thẩm Mộ đã lập tức lắc đầu. Vẫn nên về nhà thôi. Trong nhà có hơi của Khương Vu, sẽ giúp cô không miên man suy nghĩ.

Vì thế Thẩm Mộ lại vui vẻ về sớm. Ngay khi cô vừa đỗ xe vào bãi, chuông di động đã vang lên.

– Chị tiện đón em không? Em đang ở sân bay quốc tế thành phố Kinh Nguyên.

– Được, được. Chị tới liền. Em đợi chút.

Thẩm Mộ vội vàng quay lại xe, xoay chìa khóa, lái ra ngoài. Vừa lái còn vừa lẩm nhẩm hát.

Khương Vu đã trở lại. Vợ cô đã trở lại!!!

Thẩm Mộ gọi cho trợ lý Tiểu Lưu.

– Minh Di.

– Thẩm tổng.

– Phát ra đi.

– Phát cái gì cơ? – Trợ lý Tiểu Lưu không quá xác định mình vừa nghe được gì.

– Chị nói cái phim ngắn kia ấy.

Ngắt điện thoại, trợ lý Tiểu Lưu vẫn cảm thấy mờ mịt. Vừa mới mấy tiếng trước, Thẩm Tĩnh Tuệ đã đích thân gọi đến hỏi chuyện tuyên truyền phim ngắn này, Thẩm tổng khi đó vẫn trả lời là chờ một chút. Sao mới đây đã đổi ý rồi?

Là có chuyện gì xảy ra sao?

Trợ lý Tiểu Lưu lắc đầu, xoay người đi làm chuyện vừa được phân phó.

Khương Vu đứng ngay lối ra của sân bay quốc tế thành phố Kinh Nguyên. Từ lâu cô đã có một thói quen, hễ nhận vụ ủy thác nào khiến bản thân không vui, chỉ cần vụ kiện vừa kết thúc, cô sẽ ra nước ngoài chơi một thời gian. Bình thường chỉ cần mấy ngày nhàn rỗi là đủ để cô điều chỉnh tâm trạng, trở lại cương vị công tác tiếp tục phấn đấu. Nhưng mà lần này, không hiểu tại sao cách này đột nhiên mất tác dụng.

Khương Vu không phải lần đầu đến đảo Perthden. Nơi đó phong cảnh xinh đẹp, khí hậu lại ấm áp. Cô ở đó tắm nắng, bơi vịnh, ăn các món đặc sản, chơi vui vẻ vô cùng. Nhưng tối đến, Khương Vu lại không tài nào ngủ được.

Ngày đầu tiên, cô còn có thể thuyết phục bản thân là do sai giờ, do mình chưa quen. Nhưng ngày thứ hai, thứ ba… Khi Khương Vu lại lần nữa mang đôi mắt gấu trúc đi rửa mặt, cô không thể không thừa nhận, không phải vì sai giờ, không phải vì khí hậu, không phải vì lạ giường, tất cả những nguyên nhân khách quan đó đều không phải. Cô ngủ không được, ngủ không ngon, nguyên nhân chính yếu là do bên cạnh thiếu một người.

Từ sau khi kết hôn, sống chung với Thẩm Mộ, Khương Vu đôi khi sẽ bừng tỉnh giữa đêm. Hoặc xoay người đụng phải Thẩm Mộ giật mình tỉnh, hoặc bị Thẩm Mộ ôm quá chặt mà nghẹn tỉnh. Nên cô vẫn luôn cho rằng mình không thích ứng với việc đêm đến bên cạnh có thêm hơi thở của một người. Nhưng không ngờ giờ đây khi người này không còn bên cạnh, giường khách sạn ở đảo Perthden rộng đến mức có thể lăn lộn thoải mái, cô lại mất ngủ nghiêm trọng đến vậy.

Vốn kế hoạch của Khương Vu là ở lại lâu hơn, nhưng khi nhìn thấy chiếc nhẫn mang trên cổ qua mặt gương trong phòng tắm, cô đột nhiên rất muốn về nhà.

Vì thế… Khương Vu thật sự kết thúc sớm chuyến đi, trở lại. Chuyện đầu tiên làm sau khi xuống máy bay chính là gọi Thẩm Mộ đến đón mình.

Tuy cô có thể tự bắt xe, tuy đợi đến tối Thẩm Mộ về hai người vẫn có thể gặp nhau, nhưng Khương Vu chờ không kịp.

Cô thật sự nhớ chị.

_____________

Tính edit tiếp nhưng má toi mở “Còn thương rau đắng mọc sau hè” nên toi đi ngủ ????


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận