Truyenthoi.com đã chuyển sang Truyenthoi.net

Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 10


LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT – CHƯƠNG 10

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Khương Vu cứ lo nghĩ, mãi đến tối đi ngủ vẫn không có chuyện kì quái gì xảy ra. Nhưng từ khi lên giường, Thẩm Mộ vẫn không quá bình thường. Chị cứ hôn cô miết, từ mắt đến miệng.

Khương Vu có thói quen hễ hôn là sẽ nhắm mắt. Cô tự thấy chuyện đó rất tình cảm, nhưng Thẩm Mộ ban đầu cũng không thích như vậy. Chị thường sẽ bảo Khương Vu nhìn mình, nói là muốn để cô xem cho rõ người đang làm chuyện xấu hổ với cô là ai.

Hành động đó tính là kì quái sao? Có một chút.

Khương Vu nhắm mắt tận hưởng nụ hôn của Thẩm Mộ. Cô thấy rất thoải mái, còn khẽ ngâm những tiếng thật mỹ diệu.

Dễ nghe, Thẩm Mộ nghĩ. Cô chờ chính là lúc này.

Chú mèo con đồ chơi kia giờ đang nằm trên tủ đầu giường, Thẩm Mộ chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến. Sau lưng mèo con còn có một cái nút, đó là máy ghi âm, muốn nó mở miệng nói gì chỉ cần thu rồi lưu lại là được.

Khương Vu thấy Thẩm Mộ dừng lại, vừa định mở mắt xem chị muốn làm gì thì nụ hôn nóng bỏng mà kịch liệt lại dừng ngay khóe mắt, rồi dời xuống đáp lên môi.

Sau đó, Thẩm Mộ nhẹ giọng hỏi: “A Vu, thoải mái không em?”

Khương Vu chắc chỉ khi ở trên giường mới chịu nói thật lòng: “Ưm, thoải mái.”

Thẩm Mộ cười cười. Thu phục.

Tối đó Khương Vu lại nằm mơ. Có lẽ ban ngày gặp nhiều chó mèo nên tối đến, cô mơ thấy mình nuôi rất nhiều thú cưng. Mới đầu còn bình thường, chó con mèo con vừa quấn người lại đáng yêu. Nhưng dần dần, cảnh trong mơ lại bắt đầu trở nên quái dị. Đám thú cưng đó không ngờ đều có thể mở miệng nói chuyện, có giọng Khương Vu, cũng có giọng Thẩm Mộ. Chúng nó luôn miệng kêu “vợ ơi, vợ à”, không biết là gọi nhau hay gọi cô. Sau cùng, Khương Vu thậm chí còn nghe được tiếng rên.

Trời ạ! Giấc mơ từ đáng yêu biến thành đáng sợ.

Khương Vu bừng tỉnh. Cô nghe được tiếng động kì quái. Không phải nằm mơ, trong phòng ngủ thật sự có!

“Thoải mái không em?”

“Ưm, thoải mái.”

Gì???! Đây không phải tiếng mình và Thẩm Mộ sao??

Khương Vu suýt bị hù chết. Cô đứng dậy, phát hiện Thẩm Mộ cũng không ở đây. Sau khi tìm khắp nơi, cô mới phát hiện rốt cuộc tiếng nói đó phát ra từ nơi nào.

Con mèo. Con mèo đáng yêu, nghiêng đầu, híp mắt đó. Lúc này nó đang phát ra giọng nói kiều diễm, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng.

Khương Vu cảm thấy tam quan mình vỡ nát.

Thẩm Mộ!!!

Khương Vu càng muốn làm món đồ chơi trong tay im lặng thì tay chân lại càng luống cuống, nhất thời không thể nào ấn nút được.

Đột nhiên, một cánh tay thon thả tinh tế từ sau lưng vươn đến, nhân lúc cô chưa chuẩn bị, trực tiếp lấy mất mèo con.

– Thế nào, không tệ chứ hỉ? – Thẩm Mộ cười đến mập mờ.

Cái gì mà không tệ chứ!

– Chị mau xóa nó đi. – Khương Vu cả giận nói.

Thẩm Mộ lắc đầu: “Không xóa. Hôm qua khó khăn lắm mới thu được, hôm nay chị muốn mang nó đi công ty, đặt trên bàn làm việc.”

Cái gì?! Mang đi công ty, còn muốn để trên bàn làm việc?!

Lỡ đâu có ai không cẩn thận ấn phải nút, vậy tiếng cô trong đó chẳng phải sẽ…

– Chị điên à? – Khương Vu không tin nổi.

– Không hề, vô cùng tỉnh táo. – Thẩm Mộ cười nói.

Khương Vu cảm thấy cứ dây dưa với người trước mặt thì thà vươn tay cướp lấy còn thực tế hơn. Chỉ tiếc, Thẩm Mộ đã sớm có phòng bị, tay chị giơ lên, ỷ vào lợi thế chiều cao, trực tiếp áp chế cô.

– Đưa cho em.

– Không đưa.

– Chị đừng hòng mang nó ra khỏi nhà. – Khương Vu ngẫm nghĩ lại cảm thấy có gì đó sai sai. – Không được, ở nhà cũng không được. Chị mau xóa nó đi cho em.

Thẩm Mộ cười: “Xóa là xóa không được rồi. Nhưng có thể ghi âm câu khác đè lên.”

Khương Vu lập tức nói: “Vậy chị mau làm đi.”

– Aiz. – Thẩm Mộ vẫn ung dung. – Luật sư Khương, bây giờ là chị đang ra điều kiện với em.

Khương Vu đã lâu không rơi vào thế yếu như vậy: “Chị muốn thế nào?”

Thẩm Mộ đảo mắt, trở lại đề tài đêm qua: “Giờ em có muốn suy xét chuyện ghi hai câu “vợ ơi” chưa?”

Không muốn. Nhưng Khương Vu không dám nói.

Thẩm Mộ là ai chứ? Chẳng cần Khương Vu mở miệng, chỉ nhìn vẻ mặt thôi là cô đã biết đáp án rồi.

– Không muốn sao… – Thẩm Mộ kéo dài âm cuối. – Thật ra chị cũng không muốn đổi lắm, dù sao như bây giờ cũng rất êm tai.

Nói đoạn lại ấn nút. Tiếng thở tiếp tục ngập tràn bên tai, kết thúc vẫn là câu kia: “Thoải mái không em? Ưm, thoải mái.”

Khương Vu gần như muốn phát điên.

– Chị, mau tắt nó đi. – Khương Vu hít sâu, – Em đồng ý, ghi âm.

– Thật sao? – Thẩm Mộ kinh ngạc. Cô không ngờ Khương Vu lại đáp ứng nhanh như vậy.

– Thật, để em nói. – Khương Vu nghiến răng nghiến lợi.

Thật ra Thẩm Mộ còn muốn cho Khương Vu biến tấu thêm nữa, nhưng lại sợ ép quá cô nàng này sẽ trở mặt. Thôi, nếu Khương Vu có thể ngoan ngoãn gọi mình một tiếng “vợ” thì cũng có lời rồi.

Thẩm Mộ đưa mèo con ra:

– Em chỉ cần đè nút này rồi nói là được.

– Vậy câu trước thì sao? – Khương Vu lòng còn sợ hãi.

– Trực tiếp đè lên luôn. – Thẩm Mộ đáp.

Khương Vu thanh thanh giọng, cầm mèo con trên tay. Cô vận khí, hít sâu, trông bừng bừng khí thế.

Gọi một tiếng “vợ” thôi cần chuẩn bị công phu vậy sao? Thẩm Mộ đột nhiên có dự cảm không lành.

Quả nhiên, Khương Vu đã hét lên: “Thẩm Mộ, đồ ngu si ngốc nghếch nhà chị.”

Cả phòng im lặng. Gương mặt Thẩm Mộ lúc này vô cùng xuất sắc.

Khương Vu vỗ vỗ tay như vừa hoàn thành một chuyện rất kỳ công, thả mèo con vào tay Thẩm Mộ.

– Đấy, xong rồi. – Khương Vu đắc ý.

– Khương Vu!

Thẩm Mộ nói xong liền đặt mèo con qua một bên, ấn Khương Vu trở lại giường. Dù sao vẫn còn mặc áo ngủ trên người, muốn làm gì cũng rất tiện.

– Xem ra cần phải chấn chỉnh lại gia phong một chút.

Khương Vu cũng không tức giận, câu cổ Thẩm Mộ cười tủm tỉm: “Thẩm tổng, chị phải biết, binh bất yếm trá.”

– A? Vậy sao? – Thẩm Mộ nắm mũi Khương Vu nhéo nhéo.

Hai người cười giỡn xong bèn cùng nhau nằm sải trên giường.

Khương Vu tuy quần áo xộc xệch, môi ửng đỏ ướt át như vừa bị ăn hiếp nhưng lạ thật, cô thấy tâm trạng không tệ. Ngược lại là Thẩm Mộ, đột nhiên nghiêm túc chống người nhìn cô.

– Sao vậy? – Khương Vu hỏi.

Thẩm Mộ đáp: “Gọi tiếng “vợ” chị nghe thử.”

Khương Vu há miệng, cô vẫn luôn cảm thấy thật sự rất khó nói từ đó ra.

Thẩm Mộ cười nhẹ, vuốt ve tóc cô: “Khó lắm sao?”

Khó lắm sao? Một chút.

Trong suốt hơn hai mươi năm trước khi kết hôn với Thẩm Mộ, từ này chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cặp cha mẹ đã sớm ly hôn từ khi cô bé tí thuở còn bên nhau cũng chưa bao giờ gọi đối phương thân mật như vậy, có đôi khi còn dùng “ê”, “này” để thay thế.

____________


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận